Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

BÌNH THƠ


ĐÔI LỜI CẢM NGHĨ VỀ BÀI THƠ   VÔ THƯỜNG CỦA TÁC GIẢ HOÀNG ANH 79

Thì em vẫn cứ vô tình
Để ta ngọn gió một mình qua đây
Nằm nghe mưa rớt trên cây
Rừng nghiêng lá chết một ngày ướt thu

Và ta vẫn hạt bụi mù
Theo bàn chân nhỏ em từ trăm năm
Đi qua muôn nẻo phù trầm
Chiều rơi lặng lẽ xe lăn dốc đời

Lần em thả tóc lên trời
Mưa nguồn chớp bể rã rời đời nhau
Ta như con sóng bạc đầu
Xuôi theo dòng nước qua cầu chim bay

Mùa tàn nắng ngủ trong mây
Em thân cỏ úa lạc loài xứ xa
Nhấp say chén rượu quan hà
Trong tim ta thắp ánh tà dương soi

Sông dài mấy nhánh ra khơi
Trách chi dâu bể kiếp người viễn phương
Hợp tan cũng bởi vô thường
Chờ nhau bóng ngựa cuối đường lãng du !

Ngày 18/6/2016
HOÀNG ANH 79

* Lời bình : Hồng Tâm

Cuộc sống, bao thay  đổi không  gì  trường tồn mãi mãi.  Đời là vô thường, kiếp người  thì quá ngắn ngủi .
Nhân đây, tôi xin giới thiệu tác phẩm " vô thường " của nhà thơ Hoàng Anh 79 . Anh sáng tác vào ngày 18/06/2016 là bài thơ viết theo thể lục bát truyền thống.
 Nghe vô thường ta cảm thấy cuộc đời có rồi không, luôn thay đổi từ khi con người sinh ra già, bệnh chết ( sinh - lão - bệnh - tử ) đó là quy luật của trời đất là vòng tuần hoàn ,  ( tiền kiếp – hiện tại -luân hồi ) quy định rõ rệt .

Mở đầu bài thơ:
 Thì em vẫn cứ vô tình
Để  ta ngọn gió một mình qua đây
Nằm nghe mưa rớt trên cây
Rừng nghiêng lá chết một ngày ướt thu

Ở khổ này , ta thấy có gió, lá, mưa  đó là sự thật của cảnh vật xung quanh, là hiện tượng tự nhiên của thực vật và thời tiết . “Lá chết”, “Ướt Thu”  đó là sự mở đầu buồn.  Từ " gió " Trong Phật Pháp có nghĩa là hơi thở, “Để ta ngọn gió một mình qua đây”. Vậy ta thấy được dẫu người con gái có “Vô Tình” thì anh cũng muốn mang một hơi thở yêu thương đến cho nàng.

" Và ta vẫn hạt bụi mù
Theo bàn chân nhỏ em từ trăm năm
Đi qua muôn nẻo phù trầm
Chiều rơi lặng lẽ xe lăn dốc đời "

Ở khổ 2 từ hạt bụi và phù trầm đó là ta bắt đầu sự lên xuống trôi nổi , lăn lộn với cuộc sống. “Hạt bụi mù” theo chân cô gái, đọc ta thấy một  mối tình si dại, “Bụi” cũng có nghĩa là đất. “Xe lăn dốc đời” có phải chăng là kết thúc một kiếp người. Qua khổ nầy ta thấy một tình yêu đang theo đến cuối cùng của cuộc đời

 " Lần em thả tóc lên trời
Mưa nguồn chớp bể rã rời đời nhau
Ta như con sóng bạc đầu
Xuôi theo dòng nước qua cầu chim bay "

Ở khổ 3 ta thấy là sự ly tan, có lẽ cô gái đã theo chồng. " sóng " nổi lên từ nước , sóng thì động và nước vẫn chảy êm đềm , “Sóng bạc đầu” đó là sự thương nhớ.
 " Mùa tàn nắng ngủ trong mây
Em thân cỏ úa lạc loài xứ xa
Nhấp say chén rượu quan hà
Trong tim ta thấp ánh tà dương soi ''
Tà dương ở đây có nghĩa  ánh mặt  trời và cũng tượng trưng ngọn lửa . Có lẽ ngụ ý khổ nầy “Dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em” Khi em lạc loài trong đêm tối xứ xa thì anh vẫn là ngọn lửa soi đường và sưởi ấm cuộc đời em

   . Như vậy qua 4 khổ thơ ta thấy 4 yếu tố chính Gió – Đất – Nước – Lửa theo Phật Pháp 4 yếu tố nầy  thân tứ đại của chúng ta từ đó ta mới thấy sự “Vô Thường” như tựa bài thơ và trong khổ kết
. " Sông dài mấy nhánh ra khơi
Trách chi dâu bể kiếp người viễn phương
 Hợp tan cũng bởi vô thường
Chờ nhau bóng ngựa cuối đường lãng du "

“Sông” còn chia nhánh huống hồ chi kiếp người sao tránh được dâu bể. Đó cũng tạo bởi “Vô Thường” trong trời đất.” Chờ nhau bóng ngựa cuối đường lãng du”  Bóng ngựa là bóng thời gian  - cuối đường lãng du cũng có thể cuối kiếp người, cũng có thể kết thúc những ngày tháng gian gian. Bài thơ khép lại trong sự suy nghĩ miên man của người đọc, và có lẽ ý tác giả muốn bạn đọc quyết định một chuyện tình buồn.

Theo tôi đây là một bài thơ hay ! Nên có đôi dòng suy nghĩ đồng cảm với bài thơ.

Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017

TRĂM NĂM MỘT CUỘC TÌNH



Hồng Tâm chân thành cảm ơn nhạc sĩ Hoài Yên phổ thơ HT, chân thành cảm anh Tuấn Joe hòa âm phối khí, cảm ơn ca sĩ Kim Ngân trình bày ca khúc  và HT mời cả nhà nghe nhạc ạ

Thứ Hai, 17 tháng 4, 2017

LỜI QUAN HỌ




Ơi người "... Đứng ở đằng xa
Con mắt liếc lại bằng ba đứng gần ... "
Khi còn ở tuổi đương xuân
Nghe câu hát dẫu trăm lần vẫn yêu

Bây giờ tuổi đã xế chiều
Bước chân lưu dấu bao nhiêu dặm trường
Bây giờ sống giữa phố phường
 Tôi bâng khuâng bóng trăng sương tre làng

Nào đâu lối xóm dọc ngang
Nào đâu cành trúc ngả vàng cuối đông
Nào đâu những áng mây hồng
Theo con sáo nhỏ bên sông bay về

 Tim còn sẻ nửa miền quê
Còn nghe dạo rực triền đê cánh đồng
Còn nghe gió dội thinh không
Lời quan họ cháy đỏ lòng Người ơi .,.

Thơ trích từ trang thơ của cố thi sĩ Tạ Bá Hận

Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

VÉN MÀN BÍ MẬT




nếu một ngày ta gặp lại nhau
thì anh sẽ
vui mừng?
bất ngờ hay buồn bã?
Khi anh đối diện nhận ra người trước mặt đó là em?
Mấy mùa trôi qua
bao lần em gọi thầm tên anh
bao lần tra tìm một địa chỉ
một cái tên quen thuộc
và em biết anh đã tìm bến đỗ bình yên
Em là kẻ trộm
lén lút nhìn vào ô cửa
ngắm con anh
ngắm vợ anh
chợt nhận ra rằng :
nỗi đau còn âm ỉ sau bao năm xa cách
dù biết rằng duyên đã chết
tình đã chết
mà sao nước mắt em còn tuôn rơi
khi em vén bức màn bí mật
để ngắm anh từ xa
rồi thui thủi
hai tay ôm lồng ngực
vỗ về trái tim đau!

03-04-2017
Hồng Tâm

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

AI CŨNG CÓ MỘT THỜI





Ai cũng có một thời như thế
Trái tim đau vụn vỡ đầu đời
Là những đêm cô đơn mộng mị
Hát khúc biệt ly mối tình sầu

Ai cũng có một thời nhan sắc
Bao kẻ si mê đảo điên tình
Đêm về thao thức thầm nhung nhớ
Viết bài thơ tả một bóng hình

Ai cũng có một thời ngu dại
Tuổi trẻ ham chơi , trải nghiệm đời
Để ngày sau lòng mình xưng tội
Đọa đày thân xác cho tả tơi

Tôi cũng có một thời như thế
Bấy nhiêu năm  cay đắng khóc thầm
Có xưng tội nhưng chưa hết tội
Làm sao  xoá hết những lỗi lầm

24/08/2015
HỒNG TÂM

Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017

EM NGHE




em nghe mùi rơm rạ
chiều thu khói đốt đồng
thấy sương rơi lành lạnh
giao mùa trời lập đông

nghe hạt reo dưới đất
nhú lên mầm chồi xanh
hân hoan niềm hạnh phúc
nơi làng quê yên lành

từ dòng thư anh gửi
thắm đượm lời yêu thương
khát nụ hôn nồng cháy
thơm lên đôi má hường

dòng thư em đang viết
mai em về bên anh
còn yêu anh tha thiết
đừng buồn em nhé anh

ngày mai em sẽ về
ngày mai em sẽ về !

03 /03/2017

Hồng Tâm

Đối lại thơ bên trang anh LTP

MÙA CỎ